Trang Chủ Tin tức thời gian thực không người lái Cộng đồng người chơi thời trang Lời khuyên cuộc sống Âm nhạc Đầu tư mạo hiểm Tài chính Lữ đoàn văn hóa Sức khỏe Khách sạn thông minh Trẻ em món ăn Địa ốc Thể thao Xe hơi giáo dục

Nỗi sợ bị lãng quên của người độc thân

2026-02-13 HaiPress

Là chuyên gia truyền thông và sống ở thủ đô hơn nửa đời người,nhưng bà Wang thú nhận khó xây dựng các mối quan hệ bền chặt. "Tôi sợ bị xã hội lãng quên,sợ mất tiếng nói và trở nên vô hình",người phụ nữ 54 tuổi nói.

Nỗi sợ của Wang trở nên hữu hình sau một tai nạn ba năm trước. Bà ngã trong nhà,phải lê người trên sàn ra đến cửa để dùng hệ thống liên lạc gọi bảo vệ. Từ đó,bà nhận ra rủi ro sinh tử của việc sống một mình.

Tại bệnh viện ở Trung Quốc,quy định bắt buộc các thủ thuật gây mê toàn thân phải có người đi cùng ký giấy chấp thuận. Người này vừa là nhân chứng pháp lý,vừa là đầu mối liên hệ khẩn cấp. Chữ ký của chính bệnh nhân không được chấp nhận.

Quy định này trở thành rào cản lớn với những người độc thân như Wang. Bà từng nhiều lần chật vật xoay xở khi cần nội soi hay phẫu thuật. Có lần,người anh họ đến muộn khiến bà phải chờ đợi trong mệt mỏi sau 24 giờ nhịn ăn. Lần khác,khi làm sinh thiết tuyến giáp,Wang phải lên Taobao thuê một người lạ với giá 200 nhân dân tệ (khoảng 700.000 đồng). Người này thực chất chỉ có nhiệm vụ ngồi trông đồ đạc trong lúc bà làm thủ thuật.

Ảnh minh họa: Sixth Tone

Wang là một trong 125 triệu người đang sống một mình tại Trung Quốc. Trên mạng xã hội,cộng đồng này chia sẻ cuộc sống tự do nhưng cũng đầy ắp nỗi lo âu chung: chết mà không ai hay biết.

Đánh trúng tâm lý này,hồi tháng 1,ứng dụng có tên Sileme (Bạn đã chết chưa?) bất ngờ vươn lên dẫn đầu bảng xếp hạng tải về tại Trung Quốc.

Cơ chế của ứng dụng là nếu người dùng không bấm nút xác nhận sự tồn tại của mình trong khung giờ quy định,hệ thống sẽ tự động gửi tin nhắn cầu cứu đến các liên hệ khẩn cấp. Dữ liệu cho thấy gần 90% người dùng là phụ nữ độc thân 25-35 tuổi tại các đô thị lớn.

Trên các diễn đàn,nỗi sợ bị lãng quên hiện lên qua những chi tiết nhỏ nhặt như một mùa đông thiếu áo ấm,bữa tối ăn một mình,hay cảm giác không có ai để báo tin khi ốm nặng. Dưới mỗi bài viết là hàng trăm bình luận "tôi cũng vậy" - một cách để họ xác nhận sự tồn tại của nhau.

"Nhiều người sống một mình do hoàn cảnh chứ không phải lựa chọn",Wang nói. Người trẻ độc thân vì đi làm xa,trong khi người trung niên và cao tuổi thường do ly hôn hoặc mất bạn đời.

Cha của Wang,89 tuổi,đang sống một mình tại Đại Liên,tỉnh Liêu Ninh. Dù bà Wang thường xuyên đi về thăm nom và thuê người giúp việc nấu ăn buổi sáng,phần lớn thời gian ông vẫn lủi thủi một mình. Căn nhà bề bộn vì ông không còn đủ sức dọn dẹp hay tự chăm sóc bản thân. "Với người già đơn thân,mọi sinh hoạt thường ngày đều trở thành thử thách",bà nói.

Tại Trung Quốc,các giải pháp công nghệ và xã hội đang hướng tới việc giảm thiểu rủi ro hơn là xóa bỏ sự cô đơn. Ở ngoại ô Thượng Hải,hệ thống theo dõi thông minh giúp phát hiện tình trạng "im lặng bất thường" của người già để ban quản lý kịp thời can thiệp.

Tuy nhiên,với Wang và hàng triệu người độc thân khác,điều họ tìm kiếm không hẳn là sự chăm sóc 24/7. Họ cần một "điểm neo" tinh thần - cảm giác an tâm rằng nếu điều tồi tệ nhất xảy ra,họ sẽ không bị bỏ quên đến mức mục rữa trong chính căn nhà của mình.

Ngọc Ngân (Theo SixthTone)

Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm: Bài viết này được sao chép từ các phương tiện khác. Mục đích của việc in lại là để truyền tải thêm thông tin. Điều đó không có nghĩa là trang web này đồng ý với quan điểm của nó và chịu trách nhiệm về tính xác thực của nó và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào. Tất cả tài nguyên trên trang web này được thu thập trên Internet. Mục đích chia sẻ chỉ dành cho việc học và tham khảo của mọi người. Nếu có vi phạm bản quyền hoặc sở hữu trí tuệ, vui lòng để lại tin nhắn cho chúng tôi.
© Bản quyền 2009-2020 Mạng lưới du lịch việt nam      Liên lạc với chúng tôi   SiteMap